Hồ Ngọc Kỳ Nam (THPT Yên Hòa) – “Moderne rêve project”

" Em gặp được rất nhiều người tốt, bớt sống ảo này, hiểu hơn về lịch sử văn hoá, biết hòa mình vào thiên nhiên hay tập thích nghĩ với môi trường mới. em cũng biết được rằng, đừng để cho thứ gì cản trở điều mình muốn "
Hồ Ngọc Kỳ Nam (THPT Yên Hòa) – “Moderne rêve project”
" Em gặp được rất nhiều người tốt, bớt sống ảo này, hiểu hơn về lịch sử văn hoá, biết hòa mình vào thiên nhiên hay tập thích nghĩ với môi trường mới. em cũng biết được rằng, đừng để cho thứ gì cản trở điều mình muốn "
Hồ Ngọc Kỳ Nam

 Em là người không giỏi ăn nói, giao tiếp, cũng rất lười làm quen vì em nghĩ là dù thân thiết đến đâu thì cũng trở thành những người từng quen thôi. mặc dù muốn là một phần của tập thể, nhưng em lại thích làm nhân vật phụ hơn, để ý những chi tiết nhỏ nhặt, đứng ngoài cuộc nhìn tất cả mọi người, thu lại hết những cảm xúc vui vẻ hạnh phúc, mệt mỏi buồn chán của mọi người vào tầm mắt, như kiểu em đang trải nghiệm chính những cảm xúc ấy vậy..? vì thế nên thường mọi người không sẽ không nhớ rõ em là ai, cũng không sao cả, vì em chọn như vậy mà, hi.

 Xin lỗi anh PVD, thật ra lần này em định trốn cơ, vì em nghĩ sẽ lại giống những lần khác, và em lại không đóng góp gì được cho mọi người. nhưng lần đi TB này có gì đó khác lắm, em cũng không biết phải nói rõ ra như thế nào. trong chuyến đi có bạn gọi “Nam ơi ra chụp cùng”, có bạn “đợi Nam” “Nam đâu rồi” “cho mày tắm trước” “sao mày ăn ít thế”, rồi sau chuyến đi còn có bạn bắt chuyện các thứ kiểu tự dưng mọi người cũng có chút gì đấy để ý tới em, cảm giác không quen nữa cơ=))))

 Dài dòng mở đầu thế thôi nhưng những gì em muốn nói là: thật may, vì em đã không bỏ lỡ chuyến đi này. thật may, vì em đã bỏ ra 1% can đảm, mạnh dạn để làm quen với mọi người. thật may, vì em cũng góp ra 1% công sức, lăn xả như bao người chứ không chỉ cầm nguyên cái máy. thật may, vì em được gặp mọi người.

 Em rất thích câu nói này “everything happens for a reason”, tất cả mọi điều xảy ra, đều là điều nên xảy ra, những người mình gặp đều là người mình cần gặp. không ai xuất hiện trong cuộc đời mình một cách vô tình cả, bất cứ ai em giao lưu đều đại diện cho điều gì đó hoặc có thể dạy cho em thứ gì đó. và cũng không có điều gì xảy ra tình cờ cả, cũng không có điều gì mình cần trải nghiệm lại khác đi cả. cuộc đời không có “nếu như”, những gì đã xảy ra chính là những gì nên và phải xảy ra, để giúp em nghiệm ra bài học cho bản thân.

 Em gặp được rất nhiều người tốt, bớt sống ảo này, hiểu hơn về lịch sử văn hoá, biết hòa mình vào thiên nhiên hay tập thích nghĩ với môi trường mới. em cũng biết được rằng, đừng để cho thứ gì cản trở điều mình muốn. sự chần chừ ngập ngừng, sự sợ hãi, sự lười biếng, sự lần lữa, tất cả những thứ đó đều góp phần làm cho con đường hoàn thiện mình thêm một xa hơn.

 Mỗi một chặng hành trình- xuất phát, lặn lội, đến nơi, quay về. mục đích cuối cùng chẳng phải là đặt chân tới một xứ sở nào đó, mà là thấu hiểu và thu hoạch được một con người mới của mình. đây là ý nghĩa của đi xa. rất may vì trong đúng thời khắc nào đó, AS đã đến với em, giúp em mở mang tầm mắt (thật ra câu này em viết ra từ một năm trước lúc đi Đà Nẵng cơ nhưng mà cho vào đây vẫn hợp). cảm ơn AS vì đã giúp em trở thành con người như ngày hôm nay (mặc dù còn rất nhiều điều cần phải cải thiện). cảm ơn mọi người ở chuyến đi Thái Bình đã giúp em nhận ra rất nhiều thứ. mọi người đừng thấy em thờ ơ như thế, thật ra những gì mọi người làm cho em, em đều nhớ hết, chỉ là em không muốn nói rõ ra thôi. em không định viết dài như thế này đâu, vì mới đi có 2n1d lại khoa trương như kiểu cả thế kỉ vậy, nhưng thật ra mỗi chuyến đi dù nửa ngày thì em cũng rất biết ơn. hehe một lần nữa cảm ơn mọi người ạ.

Bình luận và đặt câu hỏi của bạn để AS giải đáp nhé !
Nhận tư vấn 1-1 ngay